[23.03.2020] DỊCH

okay, như dạo gần đây, tôi sẽ lại say something stupid as fuck about my đần độn mind. why do i add some english sentences? tại thích trong cơn phê thuốc lá thôi hjhj.

nóng nhất thời gian này chính là covid-19. là một đứa có hơi hướm anti social thì chuyện tôi lo lắng là cậu ta có khỏe không.

 nghe chán nhỉ?

cậu ta đang sống ở châu âu (đức, pháp, thụy sĩ, theo như lời cậu ta nói thì là thế). mà châu âu thì không xử lý tốt gì cho lắm tình hình dịch bệnh lan tràn. và tôi lo cho cậu ta, thế thôi.

đm thế thôi, nghe hãm đéo chịu được ấy.

vì sao? vì có hàng tá người thân thực tế hơn tôi đéo quan tâm, lại đi để ý đến một thằng nhóc bác sĩ nơi phương trời xa tít mù nào đó mà tôi còn không biết nó có bao nhiêu chân thật với tôi.

và thậm chí mối quan hệ cũng đã toang hoác từ mấy tháng trước con mẹ nó rồi lạy chúa con vô thần.

khóc không được.

tôi biết mình thương cậu ta nhiều cỡ nào. tôi ước là mình đừng ngu. nhưng mà tôi…

chậc.

[02.02.2020] KHÔNG YÊU NGƯỜI

bàn tay tôi khô rốc. tôi ngứa ngáy cào rồi bóc đi lớp da đã tựa như vải bố nơi khóe ngón tay.

một mảnh, hai mảnh rơi xuống. chậc, tởm nhỉ.

tôi cứ cào cào, mẩu da khô kéo sâu, máu tứa ra. rồi tôi lại chép miệng, kiếm cái kềm cắt da xử lý đống lộn xộn tự mình bày ra.

ngớ ngẩn.

ngón tay rát buốt vì gặp nước. nhưng tôi cần rửa mặt, chịu. tôi nhìn mình trong gương, sưng húp, tái nhợt, tóc tai rối bù. thứ nhìn ra hồn duy nhất trên mặt tôi có lẽ là hàng lông mày mà em khen đẹp. mà nó ổn thật đấy chứ.

chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi mơ về em, kẻ đã phủ nhận giá trị của tôi đối với em theo cách phũ phàng nhất: “u don’t have anything that i want”. tôi oán thán trong lòng rằng vậy thì tại sao em luôn tìm đến tôi để kể về cuộc đời em vậy?

hoặc là em có nhiều người để tâm sự nhỉ?

những khi mơ về em, tôi chỉ muốn xé toạc da mình cho mái chảy không ngừng, như cái lúc da nơi ngón tay bị kéo ra vậy.

ai cũng nói tôi mạnh mẽ. nhưng tôi yếu đuối đến nỗi dành quá nhiều tình thương cho em và rồi nỗi đau cứ quẩn quanh mãi không hết, giống như mớ da khô nơi ngón tay tôi cứ lớp này đến lớp khác xuất hiện dù tôi có dùng bao nhiêu kem dưỡng (mà cũng có thể tôi dùng sai cách).

mối quan hệ, hoặc là “mối quan hệ” ấy thật kỳ khôi.

thi thoảng tôi thấy thật vui.

nhiều lúc tôi thấy nghẹn thắt tim.

và dấu chấm xanh báo hiệu em đang online làm tôi thấp thỏm.

em nói em lan truyền sự toxic cho tôi. nhưng tôi cá là em chẳng hiểu mình nói gì đâu.

[30.12.2019] TÔI ĐAU

tôi đoán là cái tình trạng chó má hãm cành cạch này sẽ còn kéo dài. một năm, hai năm, không biết nữa. một mối quan hệ thực khiến tôi ngẩn ngơ đâu đó gần mười năm, uh huh, vậy thì mối quan hệ ảo phải giảm xuống kha khá đấy.

nhưng mà tôi đau quá. tôi thương em.

em bấm nhầm nút gọi bốn năm lần và một đên tôi lo lắng.

em buồn bực, tôi cố gắng an ủi.

em nói về thứ em thích, tôi nghe rồi phụ họa.

em u sầu, tôi luôn lắng nghe.

tôi chẳng biết em nhưng tôi thương em lắm.

nên bây giờ tôi đau quá.

đau đến nỗi muốn đấm vỡ mặt em ra. chỉ là tôi không biết em.

tôi bị hoang tưởng rồi.

tôi như bị lợi dụng để em giải tỏa cảm xúc.

sau đó “chị chẳng có gì mà em cần”.

sẽ thế nào nếu em chỉ nói những thứ khách sáo và tôi lễ phép đáp lời?

sẽ thế nào nếu tôi biết diễn kịch?

sẽ thế nào nếu tôi không nhạy cảm thế này?

đương nhiên là tốt hơn rồi.

tiếc thay đã muộn.

[07.12.2019] CHẤM XANH

trước đây thấy chấm xanh của facebook messenger thì rất hào hứng. vì biết rằng sẽ có tin nhắn tới, chắc chắn, đủ loại nội dung. và phần lớn là những nội dung tôi không thích.

tôi là đồ quái đản.

lúc ở hà nội ba tháng, chấm xanh đó khiến tôi cười cả ngày. ừ thì chắc lúc đó tôi cô đơn với cả hà nội lạnh đến đau mắt cá chân.

bây giờ, nhìn thấy chấm xanh, chỉ cảm thấy khó chịu, giận dữ vô cớ. chỉ vì tiếc rẻ mấy chuyện xưa cũ. cũng cảm thấy thật nể phục bản thân, cớ làm sao có thể kiên trì đến thế, dù cho quan hệ bị lệch hẳn về một phía.

mỗi lời tôi viết ra đều tan biến nhanh hơn trở bàn tay. thôi được rồi, cũng không nhanh đến vậy.

nhưng mà, có lẽ vì tôi dễ tin người quá, nên thương cậu ta thật lòng.

ơi hời…

chắc còn lâu tôi mới hết giận dữ vô cớ.

[12.11.2019] NHỚ NHUNG

là một cảm giác không tốt cho lắm.

nhớ nhung dẫn đến mệt mỏi, rã rời, dằn vặt, rồi có thể sẽ là khổ sở, ân hận.

một quá trình đi đến khủng hoảng.

đáng lẽ từ đầu không nên thiết lập một dạng quan hệ có ảnh hưởng tinh thần như thế.

không chỉ vậy, những chật vật này chẳng thể nói cùng ai.

vì rằng, nói ra để làm gì khi tôi là một kẻ quá kiêu ngạo, cũng vô cùng hèn nhát và lố bịch.

ôi chao, trời thì mưa lạnh, chân thấm nước đau nhức, còn đầu óc thì huyễn hoặc chờ người kia lên tiếng.

[22.10.2019] VỠ

hôm qua tôi quyết định dừng một mối quan hệ, dù ảo.

không thể nói là không tiếc, nhưng cũng chẳng thanh thản.

tôi sợ có ngày mình đứng ở vị trí nhận mũi dao.

rồi giờ tôi buồn vì thấy mình có lỗi.

tôi biến họ thành đáng khinh, đáng thương.

tôi xót thương cho cảm xúc của mình.

[15.10.2019] GIẾT NGƯỜI

tối qua, à không, sáng nay rồi, tầm 7h gì đó, vì hôm qua trực khuya tới 4h30 sáng nay mới về tới nhà ngủ, thì có một giấc mơ khá gãy.

tôi tự dưng được ai đó trùm mũ che mặt đưa cho một con dao. người đó bảo tôi xoay dao đi, tất nhiên là tôi không thể rồi, ngơ ngác, nhưng tôi-giấc-mơ lại có thể. người đó lại bảo đâm anh ta đi. lần này thì tôi-giấc-mơ cũng ngạc nhiên. thế nhưng trong tôi-tỉnh-táo-quan-sát-giấc-mơ-của-chính-mình lại nghĩ, ồ, nếu giết anh ta, tàn nhẫn một chút, tôi sẽ được xử tử.

và rồi tôi-giấc-mơ đâm vào bụng anh ta.

tôi-giấc-mơ khóc, tôi tỉnh dậy, mặt ráo hoảnh.

tôi rất muốn kiểm soát cái gì đó, vì tôi quá yếu hèn. những nỗi xấu hổ và sợ hãi tự tôi tạo ra, để bản thân quyết định chọn an phận.

đâu có gì để tiếc nuối một đống tế bào này.

[10.09.2019] ĐAU NGƯỜI HAY ĐAU MÌNH?

sinh ra trên đời liền bị ràng buộc vào vô vàn mối quan hệ. trách nhiệm rồi nghĩa vụ, tình thương, thân ái gì đó làm con người chôn vùi vào suy nghĩ: mình nhất định vì họ, họ cũng sẽ vì mình.

nhưng mãi đến giờ tôi luôn không hiểu, vì sao phải cố chấp như vậy? bản thân vẫn đang ngoi ngóp trong vô vàn dằn vặt, mình có làm họ đau không, họ liệu có biết mình đau thế nào? ấy thế nhưng rút cục không hiểu, tại sao bản thân lại phải nghĩ nhiều như thế.

vì họ đau đớn sinh mình ra,  vì họ lao tâm khổ tứ nuôi mình lớn, vì người này người kia là ruột thịt của họ?

song, những người nọ người kia ấy, có bao nhiêu thật lòng? hay chỉ đơn giản ôm khư khư cái “truyền thống”, cái “đạo lý” huyết thống, dòng giống…?

một đời kém cỏi, hai đời thua thiệt.

muốn rướn tới cái chết, lại mỗi ngày tính toán nên chết thế nào. người ở lại có đau, cái chết có đau?

phiền. tại làm sao ý thức không có trước để quyết định muốn ra đời hay không; mà lại là được sinh ra rồi thì dần thấy căm hận cuộc sống? mà nghĩ cũng buồn cười, nếu có thể tùy ý chọn lựa, hẳn ai cũng chui vào nhà giàu, vợ chồng êm ấm, gia đình hòa hảo rồi.

có người nói, bất tử là hình phạt thống khổ nhất. tôi chợt nghĩ, nhìn một hai người thân qua đời rồi cũng quen thôi. sau đó từ tốn đi bộ trong vũ trụ, tiến gần đến mặt trời, nếu không chết thì sẽ quậy phá một phen, khiến toàn bộ tinh tú phẫn nộ, có chút thú vị. thắng thì đi tiếp, không tin sẽ không có điểm dừng. nếu chết liền, cũng quá tốt rồi.

tự tìm đau, tự hủy hoại được chính mình,  cũng là một loại tự do.

chỉ là, còn xa.

[02.09.2019] SỨA

hôm 1.9.2019 đi xăm thêm một hình nữa, con sứa, do tự tay vẽ.

View this post on Instagram

i am a jelly fish.

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

sứa ấy mà, nó không có não, nhưng sống dai. chậc, cũng không liên quan gì để mà “nhưng” cho lắm. đại khái nếu sứa không bị tợp thì nó có đời sống khá dài. não không có nên nó cũng chẳng việc gì phải suy nghĩ về đời về sứa. ngoài ra thì cũng có kha khá sứa mang độc nữa.

vì đang là một cá thể người, tôi sẽ mãi mãi, vĩnh viễn không thể nào biết con sứa nó sẽ có cuộc đời ra sao, liệu nó có cảm nhận được chính mình hay không. nó chẳng có não mà. hiện giờ tôi tựa như nửa người nửa sứa vậy. nghĩ quá nhiều và chẳng nghĩ được gì.

nhiều lúc nghĩ, nếu bắt buộc phải sinh ra, thôi thì làm mẹ nó con sứa đi. trôi dạt… nhiều phần trong tôi phủ định cuộc sống này, nhiều phần lại sợ chết. thế đấy, còn cái gì làm đại diện cho loại như tôi hợp hơn con sứa chứ.

não rất đáng sợ.

cuộc đời này thì đéo hiền hòa.

tôi thì chỉ là một đứa hèn.

[28.06.2019] VHEARTBEAT BUỒN QUÁ

buồn nhiều. buồn từ hôm không trúng vé fansign lẫn vé vip. tới ngày có vé g.a vẫn buồn như vậy. ra khỏi nhà hát lại càng buồn.

mình yêu nu’est lắm dẫu mình không thể hiện nhiều. mình trông ngóng nhóm từ lâu rồi. bởi thế nên mình mong được nhìn nu’est thật gần, thật gần. nhưng từ đầu tháng 6 này mình chẳng có một chút may mắn nào. cả quá trình kiếm vé mình đã bị thua người ta dù mình cố ngày đêm, đang ngủ cũng bật dậy kiểm tra điện thoại. mình chuẩn bị quà cho nu’est và kết quả là chúng bị xếp xó. mình mua lightstick từ trước cả khi có tin nu’est về thì đang cổ vũ đèn lại tắt. mình muốn hát onekis2 theo project nhưng mọi người xung quanh kích động la hét chẳng chú ý gì nữa cả. cái gì cũng ở xa tít còn mắt mình thì mỏi vì cận.

tâm trí mình cứ lửng lơ, nửa bảo rằng thôi được rồi dẫu gì cũng có cơ hội thấy nu’est bằng xương bằng thịt vô cùng xinh đẹp, nửa lại gào thét vì sao mình lại nghèo khổ, xấu xí, kém may mắn đến thế.

dẫu biết mọi thứ không thể kiểm soát trong tầm tay, kế hoạch chi tiết mấy cũng có thể đổ vỡ, thế nhưng chưa khi nào mình thấy đau lòng như thế này.

biết làm gì bây giờ? mình thích nu’est lắm.

[17.06.2019] -SELF

thời gian chưa khi nào là thứ chữa lành cho những đau lòng và đợi chờ của mình.

mỗi ngày trôi qua mình lại nghĩ về những chuyện đã cũ nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn và khổ sở nhiều hơn.

chẳng có cách gì để quên đi khi mà dường như mọi thứ xung quanh luôn gợi nhắc dù chúng chỉ mới xuất hiện.

rồi mình mang những ảo tưởng không ngừng nghỉ cũng chỉ bởi vì mỗi ngày mình đều tiếp nhận thông tin.

não mình vận hành theo cách nó muốn.

có lẽ vì thế mà mình chưa bao giờ là một đứa giỏi trong bất cứ chuyện gì, não đã quá tải.

cảm xúc quả là một thứ đáng sợ.

và hằng ngày mình lại đeo lên cái mặt nạ bình thản.

họ có nỗi buồn, mình nghe.

mình đau, mình im lặng.

họ trút lên mình, còn mình thì không tin họ.

họ là kẻ xấu.

mình cũng vậy.

[23.05.2019] MÈO

mèo ấy mà, đáng yêu cực kỳ.

mèo con thơm mùi sữa mẹ, như mùi bánh gấu ấy. và có cái tai bé bỏng. sờ sờ tai, pưng pưng. túm gáy mèo con lên, thu thành một cục tròn vo, rồi thả gọn vào lòng bàn tay, nắn nắn, sau đó vuốt ve mèo mẹ.

mèo lớn có cái bụng ngộ nghĩnh. cọ cọ cho mèo lăn qua lăn lại. bụng mèo ấm ơi là ấm. vừa xoa bụng vừa cầm chân mèo lên ấn cho lòi móng ra. lưỡi mèo thè ra cũng hay ho lắm, lại sờ sờ, pưng pưng.

khoác mèo lên cổ giả bộ làm khăn choàng, hàng thú thật giá thật.

tụi nó dụi chân mình, nằm lên chân mình, cạp cạp chân mình nữa.

giữ nhà cũng giỏi lắm. đứa nào láo nó lại tặng cho vài trảo đéo trượt phát nào.

mỗi tội bi dị ứng lông mèo.

buồn ghê.

[ONE SHOT] I NEVER LOVE ANYONE BUT YOU

kim jin hwan cúi mắt nhìn chằm chằm những vòng bọt mờ nhẹ trong chiếc ly cà phê của mình, không nói tiếng nào. mái tóc mới nhuộm tím của anh rũ xuống, che đi tầm nhìn của yoo ki hyun, khiến hắn không biết được biểu cảm của anh. nhưng chuyện đó cũng không hề quan trọng với hắn. bởi yoo ki hyun thì đang phân tích sắc độ tóc người đối diện. Continue reading “[ONE SHOT] I NEVER LOVE ANYONE BUT YOU”

[02.05.2019] HỜ HỜ HỚ

thặc nà nhìu tăm xự.

tháy trong nòng thặc ngỗn ngan.

i lov3 u thr33 thowsand.

xạo chó như đống phía trên vậy.

kiềm nén dữ lắm,

chứ không lại xổ toẹt ra,

tự mua hành mà ăn luôn chứ đùa.

calm down calm down…

đó, toàn tự trấn an tinh thần thế mãi thôi.

hỡi ôi…

sao mà éo le vậy nhờ hờ hớ hơ.

đã thế hôm qua lúc ngủ trưa

thì mơ ho ra hoa.

á đù,

hanahaki luôn cơ, sợ chưa sợ chưa.

mà á, đéo thấy trong mơ

mình yêu con nào thằng nào

đến chết đi sống lại hết.

lạ vãi lòn.

tỉnh dậy, ho sặc sụa.

đm thứ mê hít drama cho lắm vào.

nên chỉ là một cơn sặc

cũng khiến giấc mơ thành thảm họa.

eo ôi khiếp!!!

 

[22.04.2019] HOW

em có thấy
cuộc sống này tàn độc
đến độ
muốn chết không?
em có từng cười nói
để che đi cái cảm xúc mục rữa?
em có từng yêu
đến tuyệt vọng
vì sợ làm đau người đó?
em có từng khóc
vì đột ngột thấy hạnh phúc
rồi nhận ra nó quá mỏng manh?
em có từng mong
giá mình đừng ra đời
để em và họ
không làm khổ lẫn nhau?
em có từng ước
họ coi trọng em?
em có từng rạch vai mình
để nỗi đau thoát ra
và không ai thấy vết thương?
làm sao đây hỡi em…

[18.04.2019] ĐÓI VÀ KHÁT

nghĩa đen thôi, luôn cảm thấy đói và khát, nhất là trong thời tiết nóng bức đến muốn khỏa thân tại hcmc tầm này. nhưng nóng quá lại ngại đi ăn, vì ra đường nó hầm hập hết cả lên. khát mấy thứ đồ ngọt mát lạnh, có điều uống xong thì mắc tè suốt.

đột nhiên có người hỏi đói tình hả. đm cười phụt luôn. chỉ là nghe mấy bài nhạc “thú vị” một chút thì liền bị suy diễn đủ thứ tào lao. ôi chao tôi còn đéo biết mình thích ai nữa là, muahahaha. nói thế nào ta, dạo gần đây có thái độ tốt với một số người. ghê chưa.

thèm ôm vl. mà trời nóng quá, nên chắc là cần ai đó mát mẻ. mấy người xung quanh ai cũng nóng hết trơn.

[15.04.2019] ẢO GIÁC

tôi vẫn đang suy nghĩ là có phải mình thích họ không? thậm chí tôi chẳng biết họ là ai, sống như thế nào; và đồng thời tôi biết quá rõ rằng họ khác tôi rất rất nhiều, cái họ cần cũng khác cái tôi có.

giống người mắc hanahaki trong fanfic, tôi giờ đây cũng không chịu từ bỏ cảm giác lạ lùng của bản thân. tôi tự trở thành nạn nhân của chính suy nghĩ trong đầu.

tôi hành xử ngu ngốc như những người mà tôi đã mắng mỏ. thật đáng xấu hổ.

[24.03.2019] LÀM SAO?

làm sao để yêu người

bằng tất cả trái tim?

người chân thành quá đỗi,

như chẳng cần một sự hồi đáp.

người cứ nồng nhiệt,

rồi cũng rất thản nhiên

đối với tôi như bạn,

mà vẫn tỏ tình mỗi đêm.

tôi chẳng rõ nữa,

tôi không thấy mình phù hợp

để yêu người.

người bé bỏng

và đơn thuần

còn tôi thì đớn đau

cho những chuyện đã cũ.

đôi khi người thật phiền,

nhưng tôi chẳng gắt gỏng lên được

dù tôi có thể tức giận

với bất kỳ ai.

tôi đã từng chối từ,

còn người thì không từ bỏ.

trái tim tôi thật bé nhỏ

chưa muốn dung chứa thêm ai.

là tôi thấy mình có lỗi,

khi người quá đơn thuần

hay là tôi đã

bắt đầu hướng về người?

vậy thì

làm sao để yêu người?

°°°

from someone’s story with my thought.

[20.03.2019] XĂM XINH XINH

 

chắc cũng xinh, theo một cách nào đó. thật ra ban đầu tôi không nghĩ mấy hình xăm của mình xinh, cho tới khi có người bảo thế. nghe cũng ngộ ngộ.

1. kill these days

View this post on Instagram

Filter.

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

câu này do tôi tự nghĩ ra, tự tìm font chữ. nói chung là một đứa học qua về kiến trúc thì tôi thích những thứ do tự mình làm nên. do vậy, với hình xăm đầu tiên của mình, tôi muốn nó có dấu ấn một chút. câu này thì, nó là sự bất lực của tôi với cuộc sống này mà thôi. actually, i wanna say “kill me”.

2. omnes una manet nox.

View this post on Instagram

Omnes una manet nox.

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

một câu latin tôi biết qua manga “vanitas no carte” của mochizuki jun. câu này khá dễ đọc. và nghĩa của nó là “đêm tối cùng chờ đợi chúng ta”. thật ra tôi hiếm khi đọc trích dẫn của ai đó mà giữ nguyên nghĩa người ta muốn nói. với tôi thì “omnes una manet nox” là sự trông chờ của tôi, rằng nơi nào đó sâu thẳm và xa xôi, tôi có thể rơi vào đó và an giấc mà không hay biết. tôi từng có giấc mơ về bóng tối nuốt lấy tôi từ từ. nó hơi đáng sợ, nhưng lại khiến tôi an lòng rằng tôi sẽ chết ít đau đớn nhất. 

3. cruel

View this post on Instagram

reup

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

một từ tiếng anh đơn giản. vốn dĩ tôi là muốn xăm chữ và xỏ khuyên để ra một bộ trọn nghĩa hơn. nhưng lúc đó tôi lai tính toán thiếu đến việc dây áo ngực cứ cạ vào cái khuyên khiến thịt tôi rách dần. cuối cùng đành tháo khuyên nhưng trên da còn lưu lại hai chấm mờ. cũng không hẳn quá tệ.

4. break the ライト

View this post on Instagram

ngắn lại rồi ~

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

ライト – raito, tức ánh sáng trong tiếng nhật. các nét bị tôi tách ra. cổ là vị trí nhạy cảm theo nhiều nghĩa. ánh sáng vỡ, mạch máu vỡ.

5. l’enfer, c’est les autres.

View this post on Instagram

1 hour

A post shared by Dark D.U/ Felix (@darkdu92) on

đây là hình xăm mới nhất và tốn nhiều công sức của tôi nhất. tôi thích nghệ thuật ambigram, và ban đầu tôi đã định là tự vẽ hoàn toàn hình xăm này nhưng thực sự là nhiều chữ quá nên tôi hơi đuối. cuối cùng đành đi lên mạng convert từng chữ rồi đem về chỉnh sửa bằng photoshop. dù sao cũng mệt vãi nồi. “hell is other people”. tôi cũng không biết dịch tiếng việt sao cho hay nữa. “địa ngục chính là những người khác”? nghe cứ chuối cả nải. dù sao thì, với một đứa ghét loài người như tôi thì câu này thấy tâm đắc lắm.

những hình xăm của tôi đều mang nghĩa khá thù địch cuộc sống. tôi cũng không mong người khác hiểu làm gì. trong thâm tâm tôi thì cũng muốn chút khoa trương. đôi khi vài ánh mắt liếc qua khiến tôi thấy mình hay ho.

tôi vẫn còn muốn xăm thêm nữa. giống như xỏ khuyên, một khi đã xăm thì sẽ muốn tiếp tục. à mà tôi sẽ chỉ xăm dạng chữ thôi.

việc lên ý tưởng cho xăm khá thú vị, dù nó cũng không quá phức tạp gì. nó sẽ khiến hình xăm thực sự thuộc về riêng người đó.

sắp tới sẽ xăm thêm một cái ở gáy. đây là một câu rap của epik high trong bài eternal sun: 우리는 태어난 그 순간부터
죽음을 향해 걷고 – thời khắc ta sinh ra cũng là lúc ta bước đến với cái chết.

sau nữa sẽ là “g.a.d” trên mấy ngón tay – go and die.

rồi là “elephant shoe” nếu ngày đẹp trời nào đó tôi thay đổi suy nghĩ của mình.

và kha khá thứ nữa.

[16.03.2019] BAO ĐỒNG

tôi không thực sự có bạn cùng tuổi để nói chuyện, từ nghiêm túc đến cợt nhả.

tôi có nhắn tin linh tinh với vài người nhỏ tuổi hơn. theo một cách nào đó, thì lại khá hợp. ý tôi là, dường như dễ nói chuyện với những người nhỏ hơn này, dẫu là chỉ bằng các con chữ. không âm điệu, không biểu cảm khuôn mặt, không ánh mắt soi sét hay thương hại.

và rồi tôi lại mắc tật để tâm đến những người đó. để tâm một cách thiếu chân thành. vì là, tôi sẽ cảm thấy mình chín chắn hơn, nhiều trải nghiệm hơn, thấu hiểu hơn, đáng tin cậy hơn. dù thực lòng mà nói thì, đéo. tôi đéo có được những ưu điểm đó. tôi chỉ hơn họ con số tuổi mà thôi.

nói trắng ra thì, tôi biết gì về họ một cách chân thực đâu. qua vài con chữ thì làm sao nhận ra đâu thật đâu giả. tiếp xúc đối mặt còn chẳng ăn ai nữa là. nhưng tôi thích cái kiểu chị mày hiểu mà, chị mày cũng trải qua hoặc chứng kiến rồi. ôi chao, tôi mới thú vị làm sao.

vì tôi chẳng có một giá trị thực nào, tôi đành tự tìm ảo tưởng cho bản thân vậy. quá vô nghĩa đúng không? không sai, hoàn toàn vô ích.

[ONE SHOT] SUGAR BABY

kim han bin lục lọi tủ bếp, cuối cùng cũng tìm ra được gói thuốc lá móp méo bị nhét vào đó từ đời nào. hắn quá lười để có thể rời khỏi nhà, xuống cửa hàng tiện lợi ngay bên dưới khu chung cư mua một bao mới. nói thật thì hôm nay hắn phát ngấy cái cửa hàng ấy rồi. những giây phút cuối cùng của ca trực, hắn gặp phải một tay khách hàng say xỉn điên khùng. hắn cáu, nhưng đành nhịn. nếu không vì công việc, hắn sẽ tẩn gã một trận rồi nhúng đầu hắn vào thùng nước đá. hắn gầm gừ nhắc nhở gã đó rằng cửa hàng có camera, ghi lại mọi sự việc, thì tên đần đó mới chịu yên phận mà lủi đi. Continue reading “[ONE SHOT] SUGAR BABY”

[09.03.2019] XẤU

khi xấu rồi thì làm mẹ gì chả được, nhỉ? kiểu, xinh đẹp có cái lợi của xinh đẹp, mà xấu xí cũng có cái hay.

thí dụ, tôi xấu nên có xỏ khuyên mấy cái cũng chẳng phải đắn đo nhan sắc có bị ảnh hưởng hay không. mỗi cái lỗ khuyên chỉ làm tôi thích thú hơn bởi cơn đau ê ẩm vài hôm.

thí dụ, tôi xấu nên có xăm lên người cái con mẹ gì cũng thấy thoải mái. tôi không phải là một bức tượng hoàn mỹ, lúc nào cũng sợ bị dây bẩn, tổn thương. thậm chí xăm còn khiến tôi đặc biệt hơn.

thí dụ, tôi xấu nên có hút thuốc cũng chẳng làm tổn hại thêm được nữa. có khi thuốc lá còn chịu thua ấy chứ. à thực ra tôi không nghiện, lâu lâu mới thấy thèm vì đầu óc hơi căng thẳng thôi. mỗi lần như thế tôi hút 5-6 điếu, đến khi cay vòm miệng thì thôi.

thí dụ, vì xấu nên tôi sẽ chẳng phải quá suy nghĩ hôm nay mặc gì cho xinh, cho đẹp. tôi có những bộ quần áo mình thích, mặc vào luôn thấy thoải mái, thế là đủ.

lolololol.

nói thế thôi chứ làm đéo gì có nhiều người nghĩ như tôi nhỉ. thật ra, ai chẳng muốn xinh đẹp. bản thân tôi thấy ai xấu cũng khó chịu vãi lòn ra đấy chứ.

mấy cái gương làm tôi hoang mang vờ lờ. có cái làm mình nghĩ ái chà cũng chẳng xấu đến mức khó coi. có cái thì như đấm vào ngực mình, mày xấu thế con. đẹp hay xinh thì khó tin, nên là cứ coi mình xấu đi.

cũng có người bảo tôi xinh, nét dễ nhớ. tôi thì lại nghĩ mình nhạt nhòa hơn cả nước. bằng chứng? đệch mẹ làm việc chung văn phòng hai tháng trời mà tên tôi đéo được nhớ. bởi vì sao? có ai thấy tôi tồn tại đâu. tôi vô hình mà.

thôi được rồi, chấp nhận thực tại thôi.